Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

[Giáo dục ] -Bộ GDĐT nên biên soạn bộ SGK mẫu

(Chinhphu.vn) - Đây là khuyến nghị của nhiều chuyên gia, nhà khoa học tại hội thảo tham vấn về đề án đổi mới chương trình, SGK do Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội tổ chức, ngày 28/8.


Ảnh minh họa

Tại hội thảo, Bộ GDĐT đã đưa ra 2 phương án: Bộ sẽ biên soạn 1 bộ SGK, khuyến khích thêm các tổ chức, cá nhân khác biên soạn nhiều bộ SGK khác; hoặc Bộ chỉ thẩm định những bộ SGK do các tổ chức, cá nhân biên soạn.

Nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Giáo dục Thanh thiếu niên Nhi đồng Trần Thị Tâm Đan cho rằng hiện Việt Nam đang thiếu kinh nghiệm biên soạn SGK theo định hướng mới, vì vậy Bộ GDĐT soạn một bộ sách mẫu là giải pháp an toàn.

GS Nguyễn Minh Thuyết đề xuất: “Nên có bộ SGK nòng cốt, nhưng chỉ làm một số bộ SGK khoa học xã hội (địa lý, lịch sử...), còn các môn khác thì xã hội hóa, hoặc có thể dịch SGK nước ngoài để đỡ tốn kém. Kinh nghiệm của Hàn Quốc là Nhà nước viết SGK tiểu học và khoa học xã hội”.

Đồng quan điểm trên, PGS Văn Như Cương nói: “Bộ GDĐT phải có bộ SGK mẫu, vì việc kêu gọi các tổ chức, cá nhân viết SGK trong những năm đầu là còn khó khăn. Mặt khác, không phải ai cũng làm được SGK vì phải có chuyên môn”.

Về phương án đổi mới SGK mà Bộ GDĐT đang theo hướng xóa đi làm lại từ đầu, GS Thuyết cho rằng có thể có phương án khác.

“Những gì cần thay ngay thì thay ngay, những gì có thể từ từ thì từ từ, để tránh tốn kém. Bộ nên thực hiện 3 bước: Điều chỉnh chương trình trước, sau đó yêu cầu giáo viên điều chỉnh phương pháp, trong thời gian đó thì tạo điều kiện để các tổ chức, cá nhân biên soạn SGK”, ông Thuyết khuyến nghị.

PGS Cương cũng cho rằng lộ trình mà Bộ GDĐT đề ra là có thể hoàn thành được nếu bắt đầu viết ngay từ đầu năm 2015. Nếu viết theo kiểu cuốn chiếu sẽ rất mất thời gian. Và Bộ phải có hướng dẫn kỹ để anh em làm không bị lúng túng.

TS Nguyễn Tùng Lâm, Chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục học Hà Nội, lại cho rằng SGK vẫn có một số ưu điểm, vì vậy không phải là bỏ hết mà phải có kế thừa. Những người tham gia viết sách phải được tuyển chọn, có giáo viên phổ thông giỏi, ở vùng miền viết cùng, là đồng tác giả.

GS Trần Đình Sử kiến nghị huy động đội ngũ chuyên gia giỏi để viết, sau đó có sách hướng dẫn dạy và học bằng các hoạt động để giáo viên chủ động, sáng tạo, tránh đọc chép hiện nay.

Nhiều nhà khoa học lưu ý phải quy định rõ ai có quyền quyết định lựa chọn SGK nào để học. Và nên giao cho giáo viên hoặc nhà trường, không nên giao cho Sở GDĐT vì rộng quá, nhưng để quyết định bộ SGK nào thì phải có ý kiến của phụ huynh.

“Tôi vẫn băn khoăn ai là người chọn SGK. Em có học được sách của anh?”, GS Nguyễn Minh Thuyết bày tỏ.

Bên cạnh đó, Bộ GDĐT cần đối xử công bằng, không được phân biệt quốc doanh-dân doanh; lựa chọn bộ SGK nào hoàn toàn là quyền của người học.

Đáng chú ý, không ít ý kiến cho rằng đợt đổi mới chương trình, SGK hiện hành cách đây 10 năm chưa thành công, là do các điều kiện để thực hiện như giáo viên, cơ sở vật chất, đào tạo sư phạm…chưa sẵn sàng.

Bà Trần Thị Tâm Đan đề nghị phải giải quyết tốt bài toán này, vì đó là điều kiện quan trọng để thực hiện thành công chương trình, SGK mới.

“Việc đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giáo viên phải đi trước một bước. Bộ GDĐT phải chịu trách nhiệm, phải giao nhiệm vụ cụ thể cho các trường sư phạm”, GS Đào Trọng Thi nhấn mạnh.

Nguyệt Hà


[Giáo dục ] -Căn cứ vào học sinh để đổi mới giáo dục

KTĐT - Hội nghị tham vấn chuyên gia về đổi mới chương trình, sách giáo khoa (SGK) giáo dục phổ thông do Ủy ban Văn hóa Giáo dục Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội tổ chức ngày 28/8 thu hút nhiều chuyên gia giáo dục tham gia. Vấn đề được quan tâm thảo luận nhiều nhất là đổi mới hệ thống giáo dục quốc dân.

Sắp xếp lại số năm học
Tuy Bộ GD&ĐT không còn đưa phương án giáo dục cơ bản 10 năm ra lấy ý kiến, song đây là vấn đề quan trọng, nên các chuyên gia cho rằng vẫn cần thảo luận và tiếp tục nghiên cứu.

Lựa chọn mua sách giáo khoa tại Nhà sách Giảng Võ. Ảnh: Nguyễn Quỳnh
Là người sáng lập mô hình trường Thực nghiệm, GS Hồ Ngọc Đại tán thành phương án hệ thống giáo dục phổ thông kéo dài 10 năm. "Bậc tiểu học là sự sống của đời người, nền tảng của gia đình và là sức sống muôn đời của dân tộc. Vì vậy, tôi cho rằng bậc học này nên kéo dài 6 năm, được ưu tiên tuyệt đối" - GG Đại đề xuất. PGS.TS Trần Thị Tâm Đan - nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Giáo dục Thanh niên Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội cũng cho rằng, cần sắp xếp lại số năm học của mỗi cấp trong hệ thống giáo dục phổ thông. Theo bà Đan, nên giữ giáo dục THCS 4 năm như hiện nay và bậc tiểu học tăng lên 6 năm để có thời gian cho học Ngoại ngữ và tăng thêm thời gian cho Toán.
Đánh giá cao ý tưởng xác định lại cấu trúc hệ thống giáo dục phổ thông theo hướng giáo dục cơ bản là 10 năm, TS Nguyễn Tùng Lâm - Chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Hà Nội khẳng định: "Đây là việc làm hết sức mạnh dạn. Nhưng Bộ GD&ĐT cần phải làm rõ cơ sở khoa học và thực tiễn của phương án, tính khả thi của đề án, loại hình trường THPT định hướng nghề nghiệp". Theo ông Lâm, tư tưởng tốt, nhưng đưa ra ở thời điểm này chưa được, nên tiếp tục nghiên cứu chuẩn bị để đến thời điểm phù hợp, như năm 2020, có thể bắt đầu.
Báo cáo chưa sát thực tiễn
Các chuyên gia băn khoăn không ít về việc đánh giá tác động của một chương trình chưa được thực hiện khi Bộ GD&ĐT đưa ra đề án. Theo GS Nguyễn Minh Thuyết, bản Báo cáo đánh giá tác động của chương trình giáo dục phổ thông mới dài 16 trang, xét về hình thức khá chỉn chu. Nhưng khi đọc kỹ nội dung thì có thể thấy hầu hết các tác động, nhất là các tác động tích cực, "đều là tưởng tượng của người viết báo cáo" (lời GS Thuyết), không dựa trên cơ sở lý luận, thực tiễn hay số liệu điều tra, thử nghiệm, khảo sát nào. GS Thuyết đưa dẫn chứng trong dự thảo báo cáo: "Do chương trình chú trọng phát triển năng lực nên nội dung học sẽ được tinh giản, từ đó khắc phục hiện tượng quá tải, HS không phải đi học thêm, tiến tới khắc phục được nạn dạy thêm học thêm tràn lan và bệnh thành tích, nạn thiếu trung thực trong học tập và thi cử".
GS Thuyết băn khoăn: "Có chắc không? Bởi nạn dạy thêm học thêm trong nhiều trường hợp không phải do chương trình quá tải mà do túi tiền của thầy cô. Cũng như giáo viên hiện nay chưa chủ động, sáng tạo, mục tiêu chủ yếu nhồi cho HS vào ĐH, chứ không phải do chương trình cũ".
Đề cập tới vấn đề thực tiễn khi thực hiện đổi mới giáo dục, TS Nguyễn Tùng Lâm cho rằng phải làm rõ vai trò đội ngũ, vai trò sư phạm. Hiện xã hội không tin kết quả, HS không có động lực học, biết không học cũng được lên lớp. Đây là bài học đau xót, phải bàn phương thức kiểm tra đánh giá thật tốt. Đây là vai trò chủ thể, nhưng hiện nay chưa đề cao vai trò này. Hiệu trưởng phải là nhà sư phạm, phải là nhân cách học trò, nhân cách ông thầy. Chúng ta cần tuyển chọn những nhà sư phạm có tâm, có tầm.
Ngày 28/8, tại Phiên họp thường kỳ tháng 8, các thành viên Chính phủ đã cho ý kiến về Dự thảo Đề án đổi mới chương trình, sách giáo khoa giáo dục phổ thông do Bộ GD&ĐT chủ trì xây dựng.
Theo dự thảo đề án, hệ thống giáo dục phổ thông trước mắt vẫn giữ nguyên 12 năm đã nêu trong Nghị quyết 29/NQ-TƯ về đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo. Dự thảo đưa ra 2 phương án về xây dựng sách giáo khoa, theo đó, phương án 1 là Bộ GD&ĐT trực tiếp biên soạn bộ sách giáo khoa mẫu, sau đó huy động các tổ chức, cá nhân tham gia biên soạn thêm nhiều bộ sách; phương án 2 là Bộ GD&ĐT chỉ thẩm định chất lượng các bộ sách giáo khoa được tổ chức, cá nhân biên soạn. Ý kiến các các thành viên Chính phủ nhất trí cao với phương án 1.

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

[Giáo dục ] -149 giáo viên ra đi, không biết ngày về

TT - Liên quan đến vụ “Chuyển trường ngay đầu năm học mới”, nhiều giáo viên trong diện điều động ở TP Tuy Hòa (Phú Yên) bức xúc vì nhận quyết định mà không biết thời hạn điều động.

Giải thích điều này, ông Phan Văn Đông - trưởng Phòng GD-ĐT TP Tuy Hòa - cho biết: “Việc điều động mang tính chất điều hòa giáo viên trong ngành nên chưa có quy định cụ thể bao nhiêu năm cho việc đi - về”.

Trước sự hoang mang của nhiều giáo viên, TS Nguyễn Xuân Đàm - nguyên giám đốc sở GD-ĐT Phú Yên - cho rằng việc điều động giáo viên giữa các trường cần phải có lộ trình, có tiêu chí phù hợp để tránh sự xáo trộn, tránh kiểu luân chuyển hình thức, cào bằng. Vì sự thay đổi của giáo viên có thể ảnh hưởng đến tâm lý học sinh.

“Việc điều động giáo viên gần sát ngày khai giảng mà ngành GD-ĐT TP Tuy Hòa vừa triển khai là quá gấp gáp, làm cho giáo viên thiếu sự chuẩn bị” - TS Đàm nhận xét.

Trong khi đó, nhiều giáo viên cho rằng việc điều động dễ tạo điều kiện cho tiêu cực nảy sinh. “Người này được điều đi trường gần, người khác bị điều đi trường xa. Vì thế dễ xảy xa hiện tượng phải “chạy” để được về trường tốt”- người nhà của một giáo viên lo lắng.

KIM THỦY- THÚY HẰNG


Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

[Giáo dục ] -Chưa có nhiều ý kiến đồng thuận

(HNM) - Việc xác định lại số năm học của mỗi cấp học trong hệ thống giáo dục phổ thông sẽ được bàn tại phiên họp vào ngày 28-8 tới đây của Ủy ban Quốc gia đổi mới GD-ĐT, trước khi trình Quốc hội. Được Bộ GD-ĐT công bố cách đây một tuần, dự thảo này nhận được sự quan tâm đặc biệt của mọi tầng lớp nhân dân bởi quyết định điều chỉnh hệ thống giáo dục phổ thông sẽ có tác động đến nhiều yếu tố khác như: Chương trình, sách giáo khoa, thi cử…



Băn khoăn thêm - bớt

Dự thảo xác định lại số năm học của từng cấp học trong hệ thống giáo dục quốc dân được Bộ GD-ĐT xây dựng theo hai phương án. Phương án 1, giáo dục cơ bản được thực hiện trong 10 năm học (5 năm tiểu học, 5 năm THCS), giáo dục định hướng nghề nghiệp (THPT) thực hiện trong 2 năm học. Ở phương án 2, hệ thống giáo dục vẫn giữ ổn định như hiện nay, tức là giáo dục cơ bản được thực hiện trong 9 năm (5 năm tiểu học, 4 năm THCS), giáo dục định hướng nghề nghiệp (THPT) trong 3 năm học. Theo nhận định của Bộ GD-ĐT, mỗi phương án đều có ưu, nhược điểm. Nếu thời gian thực hiện giáo dục cơ bản tăng thêm 1 năm thì HS có nhiều cơ hội hơn trong việc được trang bị kiến thức nền tảng. Độ tuổi 16 (hết THCS) phù hợp hơn so với độ tuổi 15 trong việc phân luồng sau giáo dục cơ bản. Việc giảm số năm học THPT sẽ đáp ứng được nhu cầu tăng thêm số phòng/lớp học để phục vụ dạy học tự chọn. Tuy nhiên, để thực hiện phương án này thì cần phải điều chỉnh Luật Giáo dục, cơ cấu lại các yếu tố trong hệ thống giáo dục hiện hành (cơ sở vật chất, giáo viên, nội dung chương trình…). Ưu điểm của phương án 2 là bảo đảm sự ổn định của hệ thống giáo dục hiện hành và quy định của Luật Giáo dục, song lại hạn chế về thời lượng giáo dục nền tảng ở THCS theo yêu cầu mới, trong khi giai đoạn định hướng nghề nghiệp 3 năm là nhiều.


Ảnh: Khánh Nguyên


Để chuẩn bị cho phương án tăng số năm học cấp THCS, Bộ GD-ĐT đã ban hành dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể, trong đó, phần kế hoạch giáo dục được xây dựng trong 10 năm. Như vậy, nếu được phê duyệt, số năm học của từng cấp học (tiểu học - THCS - THPT) trong hệ thống giáo dục phổ thông sẽ là 5-5-2, thay vì 5- 4-3 như hiện hành.

Hầu hết cán bộ quản lý, giáo viên ở các trường trên địa bàn Hà Nội (phía trực tiếp chịu tác động của việc điều chỉnh này) tỏ ra bất ngờ và băn khoăn trước dự kiến của Bộ GD-ĐT. Phó Hiệu trưởng Trường THCS Nghĩa Tân (quận Cầu Giấy) Lê Thị Thúy Nga cho rằng, việc thay đổi số năm học sẽ kéo theo nhiều xáo trộn về cơ sở vật chất, trang thiết bị, nhân lực… và chi phí lớn trong khi hiệu quả chưa rõ, cần có sự nghiên cứu kỹ về cơ sở khoa học và căn cứ thực tiễn.

Nhiều nhà giáo trực tiếp đứng lớp cũng bày tỏ sự băn khoăn bởi chưa tìm được lý do xác đáng về sự cần thiết phải tăng số năm học ở THCS, giảm số năm ở cấp THPT. Việc tăng thêm 1 năm học cho HS THCS không chỉ đơn thuần là việc xây dựng thêm 30.000 phòng học (ước tính trên quy mô 1 triệu HS/ khối lớp của cả nước). Thấp thỏm nhất lúc này là đội ngũ giáo viên THPT khi chưa rõ định hướng cụ thể ra sao, liệu có chuyện phải "đi làm nhiệm vụ" ở cấp THCS hay không… Theo các nhà giáo, với yêu cầu nhiệm vụ giáo dục hiện nay, sự điều chỉnh này không chỉ là sự thêm, bớt một cách cơ học về nhân lực, cơ sở vật chất giữa hai cấp học, mà còn cần tính tới rất nhiều yếu tố khác.

Lắng nghe ý kiến rộng rãi

Các nhà nghiên cứu giáo dục tỏ ra khá thận trọng khi đề cập đến vấn đề này. TS Nguyễn Tùng Lâm, Chủ tịch Hội Khoa học tâm lý giáo dục Hà Nội cho biết: Việc điều chỉnh hệ thống giáo dục phổ thông nhằm thực hiện có chất lượng định hướng phân luồng là hướng đi đúng, phù hợp với quy luật chung, song câu hỏi đặt ra là cần bao nhiêu năm để dừng chương trình giáo dục cơ bản, giáo dục định hướng nghề nghiệp cần thực hiện trong bao lâu? Về vấn đề này, thế giới đã áp dụng nhiều phương án, nhưng phương án nào là phù hợp nhất với điều kiện của Việt Nam?

Theo PGS.TS Đặng Quốc Bảo, nguyên Hiệu trưởng Trường Cán bộ quản lý giáo dục trung ương, muốn thành công, giáo dục Việt Nam phải có cách làm riêng của người Việt Nam, phù hợp với hoàn cảnh thực tế của đất nước. Những điểm cần hiệu chỉnh, theo ông, nằm ở "ba khớp nối" của ba cấp là lớp 5, lớp 9 và lớp 12, cả về nội dung chương trình, sách giáo khoa, công tác kiểm tra, đánh giá… song phải có cùng một định hướng là phát hiện, bồi dưỡng tư chất, phát triển năng lực để HS sớm tiếp cận được với xu hướng nghề nghiệp, góp phần giải quyết tốt bài toán phân luồng theo tinh thần Nghị quyết 29-NQ/TƯ.
Lý luận và thực tiễn cho thấy những quyết sách lớn có ảnh hưởng mạnh mẽ đến người dân, từ cách đổi mới phương pháp đánh giá, tổ chức thi cử, cải tiến chương trình, sách giáo khoa, hệ thống giáo dục… Bộ GD-ĐT cần công bố công khai, viện dẫn căn cứ khoa học và thực tế, tạo điều kiện để mọi người dân cùng được bàn, được tham gia. Hiện nay, một số chủ trương được "phát" ra mà thiếu căn cứ, nên khó tạo sức thuyết phục; khâu thực hiện (nếu có) khó đạt hiệu quả như mong muốn bởi thiếu sự đồng lòng, quyết tâm. Đó là điều được nhiều nhà giáo, nhà nghiên cứu giáo dục kiến nghị với lãnh đạo ngành GD-ĐT trong một hội nghị bàn về việc tổ chức kỳ thi THPT quốc gia, diễn ra tại Hà Nội vào cuối tuần qua. Bên cạnh việc lấy ý kiến từ nhân dân, ngành GD-ĐT cần xem xét, tiếp thu đóng góp của giới khoa học. Song, dù chủ trương ấy nhận được ít hay nhiều sự đồng thuận và từ phía nào thì quyết định đúng đắn nhất, phù hợp nhất vẫn phải dựa trên mục tiêu đem lại lợi ích nhiều nhất cho nhân dân.

[Giáo dục ] -Vì sao bài tập về nhà không tốt cho học sinh tiểu học?

Học sinh tiểu học không nên lãng phí thời gian với một đống bài tập về nhà. Ý tưởng này tưởng chừng như “vô lý” nhưng thực tế lại tác động tốt đến quá trình học tập của học sinh.


Ủy ban Giáo dục và Đào tạo Victoria, Anh Quốc đã đề nghị xem xét lại chính sách bài tập về nhà của các nước sau khi có những bằng chứng khoa học cho thấy những tác động của việc này tới học sinh tiểu học. Đặc biệt, bài tập về nhà không tạo hiệu quả tích cực nhiều trong quá trình học tập mà ngược lại tạo tâm lý nhàm chán cho trẻ, luôn phải đấu tranh tư tưởng học – chơi, trước khi ngồi vào bàn học. Bài tập về nhà luôn tạo sự căng thẳng, làm mất cân bằng quá trình phát triển tâm, sinh lý của lứa tuổi tiểu học. Một nghiên cứu năm 2002 cho thấy, thời gian làm bài tập về nhà có mối liên hệ trực tiếp với sự gia tăng những cảm xúc lo âu, giận dữ, trầm cảm và các triệu chứng rối loạn tâm thần của trẻ. Ngoài ra, số lượng bài tập tăng lên làm giảm thành tích học tập khá nhiều. Theo dữ liệu của nghiên cứu Xu hướng trong Toán và Khoa học quốc tế cho thấy, thành tích học tập và thời gian làm bài tập về nhà không tương xứng. Thêm vào đó, bài tập về nhà làm tăng xung đột gia đình, cha mẹ luôn phải thúc ép, quát tháo con em ngồi vào bàn học khi chúng đang mải vui chơi. Vấn đề này đặt thêm gánh nặng cho cha mẹ, buộc họ phải tìm mọi cách để con hoàn thành bài tập mà cô giáo giao về nhà, thậm chí phải thuê thêm gia sư để hỗ trợ. Tất nhiên, thời gian học ở nhà sẽ làm eo hẹp các hoạt động khác, làm mất đi sự cân bằng và đa đa dạng trong cuộc sống của một đứa trẻ như thể thao, âm nhạc, nghệ thuật hoặc các hoạt động ngoại khóa. Nghiên cứu chỉ ra rằng, những đứa trẻ cần đọc sách vào buổi tối, song cũng không cần cứng nhắc quy định thời gian hay số trang phải đọc. Tương tự như vậy, tự định hướng việc học tập ở nhà sẽ mang lại những tác động tích cực trong giáo dục. Bởi, mục đích chính của bài tập về nhà là thức đẩy tính kỷ luật, tự giác cải thiện kỹ năng học tập và thói quen làm việc cho học sinh tiểu học.

[Giáo dục ] -Thanh Hóa lần đầu tiên thi tuyển chức danh lãnh đạo

Sở GD-ĐT tỉnh Thanh Hóa vừa ra thông báo về việc thi tuyển chức danh hiệu trưởng trường THPT chuyên Lam Sơn, TP Thanh Hóa.

Đây là lần đầu tiên cơ quan hành chính sự nghiệp ở Thanh Hóa bổ nhiệm cán bộ quản lý thông qua hình thức thi tuyển.

Theo đó, đối tượng dự tuyển là phó hiệu trưởng, trưởng, phó các đoàn thể, tổ trưởng các tổ chuyên môn, thư ký hội đồng thuộc trường THPT chuyên Lam Sơn; trưởng phòng, phó trưởng các phòng chuyên môn nghiệp vụ thuộc Sở GD-ĐT Thanh Hóa; hiệu trưởng, phó hiệu trưởng các trường THPT trực thuộc Sở GD-ĐT tỉnh; trưởng khoa, phó trưởng khoa các khoa đào tạo giáo viên văn hóa, ngoại ngữ thuộc trường ĐH Hồng Đức; trưởng phòng, phó trưởng phòng GD-ĐT các huyện, thị xã, thành phố, tỉnh Thanh Hóa; các ứng cử viên ngoài tỉnh hiện đang đảm nhiệm các chức danh tương ứng.

Các ứng viên sẽ dự thi theo hai phần. Phần thi viết một bài kiến thức chung quản lý Nhà nước về giáo dục đào tạo và những vấn đề liên quan đến xây dựng - phát triển trường THPT chuyên Lam Sơn; phần thứ hai là thi thuyết trình, bảo vệ đề án về xây dựng và phát triển trường THPT chuyên Lam Sơn. Trong phần trình bày đề án, ứng viên được đánh giá về khả năng giao tiếp, ứng xử; phong cách lãnh đạo, quản lý và thuyết trình…

Được biết, thời gian tổ chức thi dự kiến từ ngày 10-15/10/2014.


Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

[Giáo dục ] -Trung tâm đào tạo lái xe đua tài dạy giỏi

Sáng nay (25/8), Sở GTVT Bắc Ninh phối hợp cùng Trung tâm Dạy nghề và sát hạch lái xe Đông Đô tổ chức Hội thi Giáo viên dạy lái xe giỏi ngành GTVT tỉnh Bắc Ninh lần thứ III năm 2014.

Tham gia hội thi năm nay, có 29 giáo viên được tuyển chọn kỹ lưỡng từ 6 trung tâm đào tạo, sát hạch lái xe trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh. Hội thi gồm 3 phần chính: Thi dạy thực hành lái xe, dạy lý thuyết và thi ứng xử.

Đại diện các đội dự thi nhận cờ lưu niệm.
Theo ông Lê Ngọc Tuyển, Phó Giám đốc Sở GTVT Bắc Ninh, hội thi là cơ hội thúc đẩy phòng trào thi đua dạy tốt, học tốt, nâng cao chất lượng đào tạo các hạng giấy phép lái xe ở từng cơ sở đào tạo trên địa bàn tỉnh. "Hội thi là dịp để cơ quan quản lý Nhà nước đánh giá đúng thực chất chất lượng đội ngũ giáo viên trong các cơ sở đào tạo lái xe để có hướng khắc phục những tồn tại, hạn chế, phát huy những ưu điểm ở mỗi đơn vị tạo thêm động lực phát triển toàn ngành", ông Tuyển nói. Hội thi giáo viên dạy lái xe giỏi ngành GTVT Bắc Ninh là hoạt động thi đua thiết thực hưởng ứng Tháng ATGT và Thập kỷ ATGT do Liên hợp quốc phát động với mục tiêu góp phần giảm thiểu TNGT trên địa bàn.

Thí sinh tham gia phần thi dạy thực hành lái xe.
Trao đổi với Báo Giao thông, ông Trần Văn Toản, Chủ tịch HĐQT, kiêm Giám đốc Trung tâm Dạy nghề và sát hạch lái xe Đông Đô cho biết, hội thi năm nay sẽ diễn ra trong hai ngày 25 và 26/8. "Đây là lần đầu tiên chúng tôi được tín nhiệm đứng ra tổ chức hội thi. Hy vọng trong thời gian tới Trung tâm sẽ được cho phép tổ chức những cuộc thi với quy mô và cấp độ lớn hơn", ông Toản nói và cho biết, toàn bộ chi phí ăn, ở cho các thí sinh và Ban giám khảo của hội thi năm nay đều được Trung tâm dạy nghề và sát hạch lái xe Đông Đô hỗ trợ hoàn toàn. "Với quyết tâm đầu tư nâng cấp sân bãi phục vụ sát hạch lái xe các hạng D; E trên địa bàn tỉnh, đơn vị đã đầu tư 3 tỷ đồng mua sắm trang thiết bị, 4 xe ôtô hạng D, E, FC, nâng cấp sân bãi, lắp đặt hệ thống chấm điểm tự động... nâng tổng mức đầu tư của Trung tâm lên hơn 90 tỷ đồng", ông Toản nói. Tiến Mạnh - Đình Quang

[Giáo dục ] -Giáo viên trăn trở khi kéo dài thời gian học THCS lên 5 năm

VOV.VN- Trong khi một số ý kiến đồng tình với việc kéo dài thời gian học THCS lên 5 năm thì nhiều ý kiến cho rằng cần có thời gian và nên thực hiện thí điểm.

Hội đồng Quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực vừa tổ chức phiên thảo luận với nhiều nội dung về hệ thống giáo dục quốc dân.

Với dự thảo Tờ trình về Đề án đổi mới chương trình, sách giáo khoa giáo dục phổ thông và đề nghị Quốc hội ban hành Nghị quyết mới về chương trình, sách giáo khoa giáo dục phổ thông được đưa ra tại phiên họp, có một số nội dung đổi mới chưa thấy trong các thông tin được công bố trước đây.

Theo đó, trong phần nhiệm vụ và giải pháp, Tờ trình đưa ra vấn đề xác định lại số năm học của mỗi cấp học trong hệ thống giáo dục phổ thông. Điều khiến dư luận quan tâm là trong Tờ trình nhắc đến phương án cho Giáo dục cơ bản được thực hiện trong 10 năm học (5 năm học giáo dục Tiểu học và 5 năm học giáo dục THCS), giáo dục định hướng nghề nghiệp được thực hiện trong 2 năm học THPT. Với sự thay đổi trên, nhiều cán bộ, giáo viên THCS ở Hà Nội đã có những ý kiến khác nhau.

Khó có thể định hướng nghề nghiệp ổn định cho học sinh từ cấp THCS

Bà Nguyễn Thanh Hà, Hiệu trưởng trường THCS Thăng Long, Hà Nội cho rằng, hệ thống giáo dục quốc dân đang hiện hành với thời gian học 12 năm, trong đó có cấp Tiểu học là 5 năm, THCS 4 năm và THPT là 3 năm vẫn phù hợp.

Hiện nay, tâm lý học sinh từ 12-15 tuổi đã được định hình ổn định. Nếu kéo dài cấp THCS lên thành 5 năm thì lứa tuổi THCS sẽ lớn hơn so với lứa tuổi của các em.


Bà Nguyễn Thanh Hà

Nếu nói kéo dài thời gian học để có thể giúp học sinh định hướng nghề nghiệp thì chưa chắc đã hiệu quả vì nếu 12 tuổi học sinh thích học ngành A nhưng đến 15, 18 tuổi lại thích ngành học B. Thêm nữa, từ trước đến nay, phụ huynh vẫn là người chủ yếu định hướng nghề nghiệp cho con.

Hầu hết các phụ huynh đều muốn con tốt nghiệp THPT rồi thi lên bậc học cao hơn chứ chưa quen với định hướng cho con theo một ngành nghề phù hợp với năng lực, sở thích của con từ khi các cháu còn đang học ở cấp học dưới. Vì vậy, để định hướng nghề nghiệp hiệu quả, trước hết cần phải thay đổi tư duy của phụ huynh khi định hướng nghề nghiệp cho con cái.

Theo bà Nguyễn Thanh Hà, việc định hướng nghề nghiệp cho học sinh một cách ổn định nhất là thời gian học THPT. Còn nếu thời gian học THPT giảm xuống còn 2 năm sẽ là quá ngắn cho học sinh phát huy hết năng lực cũng như lựa chọn ngành nghề phù hợp.

Ở cấp THCS, việc định hướng nghề nghiệp nên chỉ mang tính tư tưởng, giúp học sinh hình dung được ngành nghề định theo. Chứ định hướng nghề nghiệp một cách cụ thể, rõ ràng nên là thời gian các em học THPT.

Ở nhiều nước trên thế giới, học sinh từ cấp THCS đến THPT đã được nhà trường mời một số trường ĐH, công ty, doanh nghiệp đến để giới thiệu về mô hình hoạt động cũng như yêu cầu của họ. Sau những cuộc trò chuyện, học sinh mới được xét học những trường, ngành nghề nào đó dựa vào những thang điểm khác nhau. Tiếp theo, các em được đi tham quan cơ sở đào tạo, dạy nghề ở các trường ĐH, công ty, doanh nghiệp.

Các nước còn tư vấn nghề nghiệp cho học sinh thông qua những hình thức khảo sát, tham quan thực tế. Ví dụ như nếu học sinh thích ngành Y thì sẽ được đưa đến các bệnh viện để được các y, bác sĩ giới thiệu cách thức khám, chữa bệnh cũng như những khó khăn khi làm ngành nghề này. Khi được giới thiệu, học sinh sẽ hình dung được ngành nghề mình định theo học như thế nào để quyết định có nên tiếp tục theo học nữa hay không.

Hiện nay, ở Việt Nam, ở một số trường học đã bắt đầu tổ chức những buổi dã ngoại đưa học sinh đi tìm hiểu một ngành nghề nào đó. Ví dụ như, có trường đã đưa học sinh đi đến các vùng ngoại ô để tìm hiểu xem phương thức trồng trọt, chăn nuôi như thế nào.

Bà Thanh Hà cho rằng, nếu Việt Nam áp dụng được mô hình định hướng nghề nghiệp như trên thì rất hay, sẽ giúp học sinh hình dung ra được ngành nghề đó có phù hợp với sức khỏe, năng lực của mình không.

Cơ sở vật chất và đội ngũ giáo viên khó có thể đáp ứng kịp thời

Hiện nay, việc học sinh học Tiểu học với thời gian 5 năm, THCS là 4 năm và THPT là 3 năm đã trở nên quen thuộc và phù hợp với các em. Hơn nữa, nội dung, chương trình giảng dạy cho các cấp học này cũng đã ổn định.


Nếu kéo dài cấp THCS lên thành 5 năm sẽ gặp phải những bất cập về cơ sở vật chất trường học, đội ngũ giáo viên (ảnh minh họa)

Theo bà Trần Thị Hồng Hạnh, giáo viên dạy Ngoại Ngữ, trường THCS Lê Quý Đôn, Hà Nội, nếu kéo dài cấp THCS lên thành 5 năm sẽ gặp phải những bất cập về cơ sở vật chất trường học, đội ngũ giáo viên. Khi tăng thời gian học THCS lên thì các địa phương khó có thể đáp ứng được các yêu cầu trên một cách kịp thời. Ví dụ như hiện nay, nhiều trường học ở Hà Nội có số lượng học sinh rất đông trong khi diện tích trường, lớp học vẫn thế.

Ngoài ra, khi thay đổi thời gian học thì sẽ làm xáo trộn tâm lý, sự thích nghi của học giáo viên và học sinh khi phải thay đổi nội dung chương trình giảng dạy.

Nếu kéo dài thời gian học THCS là để giúp học sinh định hướng nghề nghiệp tốt hơn thì cũng không phải vì việc định hướng phụ thuộc rất lớn vào sự chuẩn bị và chương trình một cách cụ thể, rõ ràng và chu đáo chứ không cứ gì là phải kéo dài thêm 1 năm nữ.

Còn nếu thời gian học THPT giảm xuống còn 2 năm thì học sinh chưa thể thích nghi được với môi trường học tập mới vì trong khoảng học kỳ I là thời gian các em học sinh chuyển từ cấp THCS sẽ phải làm quen với trường học, thầy cô giáo và bạn bè mới. Còn lại hơn 1 năm, học sinh sẽ không thể thích ứng được với chương trình học tập và có thể phát huy hết khả năng của mình.

Kéo dài thời gian sẽ giúp ổn định tâm sinh lý của học sinh

Khác với các ý kiến không đồng tình với việc kéo dài cấp THCS lên thành 5 năm, bà Nguyễn Thị Thịnh, Hiệu trưởng trường THCS Yên Hòa đồng ý với việc kéo dài thêm 1 năm nữa đối với cấp học này. Vì học sinh Tiểu học hiện vẫn rất non nớt về kỹ năng sống nên kéo dài thời gian học THCS sẽ giúp các em phát triển nhân cách.


Bà Nguyễn Thị Thịnh

Ở lứa tuổi THCS, tâm sinh lý của học sinh có nhiều thay đổi bất thường nên cần có thời gian để giáo viên, phụ huynh và học sinh trao đổi trong việc uốn nắn tư duy, hành động của các em.

Hiện nay, ở cấp THCS đã có những tiết học định hướng nghề nghiệp cho các em nhưng thời lượng còn rất ít. Nếu như kéo dài thời gian học THCS lên thành 5 năm thì sẽ hỗ trợ cho việc định hướng nghề nghiệp cho học sinh một cách tốt hơn.

Giáo viên sẽ có thêm thời gian phân tích khả năng học tập của các em đến đâu để có sự lựa chọn nghề nghiệp phù hợp với bản thân.

Nếu Bộ GD-ĐT có chương trình giảng dạy phù hợp thì thời gian học THPT xuống còn 2 năm vẫn có thể đáp ứng được so với yêu cầu giảng dạy.

Theo bà Nguyễn Thị Thịnh, khi thay đổi thời gian học cấp THCS và THPT thì Bộ GD-ĐT nên thí điểm ở một vài địa phương trước khi áp dụng đại trà ra cả nước để có thời gian ổn định cơ sở vật chất và đội ngũ giáo viên.

Nên thí điểm ở một vài địa phương trước khi áp dụng đại trà

Bà Trần Thúy Nga, Hiệu trưởng trường THCS Kim Chung, Hoài Đức, Hà Nội nêu ý kiến, việc thay đổi thời gian học THCS xuống còn 5 năm và giảm thời gian THPT xuống còn 2 năm có thể áp dụng được. Tuy nhiên, điều này sẽ khiến Quốc hội phải thay đổi Luật Giáo dục năm 2005 và các trường học phải thay đổi về cơ cấu tổ chức, hoạt động, cơ sở vật chất, đội ngũ giáo viên. Việc thay đổi này phải có thời gian và cần có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

Nếu kéo dài thời gian học THCS thì một phần của chương trình giáo dục THPT có thể được đưa xuống cấp học này.

Thời gian học THPT xuống còn 2 năm cũng có thể thực hiện được và cấp học này nên là phân luồng và định hướng nghề nghiệp cho học sinh sẽ hiệu quả hơn. Để thực hiện tốt vấn đề này, chương trình học có thể bỏ bớt những bài học hàn lâm, mang nặng lý thuyết./.


[Giáo dục ] -Phụ huynh giật mình vì nghe con nói về việc “chi tiền” để được học

(GDVN) - Câu chuyện chạy bao nhiêu tiền để được một “suất” học ở Trường THCS Lê Lợi, Hà Đông đang trở thành chủ đề nóng không chỉ ở phụ huynh mà còn cả học sinh.

Báo điện tử Giáo dục Việt Nam nhận được đơn thư của một phụ huynh Trường Trung học cơ sở Lê Lợi, quận Hà Đông (Hà Nội) phản ánh về nỗi bức xúc khi con họ về nhà “tâm sự” với bố mẹ chuyện bạn học phải “mất một khoản” để được vào học tại trường.

Người phụ huynh này bức xúc khi con em đang còn ngồi trên ghế nhà trường, trong môi trường giáo dục mà bị “đầu độc” bởi những câu chuyện “xấu xí”, nhiều người thường gọi là “tham nhũng vặt”.

Người phụ huynh này xin Báo không nêu danh vì sợ “phiền toái” đến con họ khi đang là học sinh ở Trường THCS Lê Lợi.

Nội dung đơn thư viết: "Trường THCS Lê Lợi (tiền thân là Trường Phổ thông chuyên toán Hà Đông) có uy tín trong công tác đào tạo và có đội ngũ giảng viên có chất lượng, vì vậy việc được học tại ngôi trường này là niềm mong mỏi của các phụ huynh và niềm tự hào của các cháu học sinh. Vì vậy, chúng tôi thường động viên, khích lệ các cháu cố gắng học tập để được học tập trong ngôi trường này bằng năng lực của mình”.



Thông báo tuyển sinh của UBND quận Hà Đông "một đằng" nhưng thực tế khi học lại "một nẻo".

Theo quyết định của Sở Giáo dục Hà Nội, Trường THCS Lê Lợi được tuyển 4 lớp với chỉ tiêu 160 học sinh vào lớp 6. Chỉ tiêu năm nay ít hơn các năm trước và nhiều người nghĩ rằng do năm nay trường được xây dựng lại, phải mượn cơ sở vật chất nơi khác nên tuyển sinh ít hơn.

Quá trình tuyển sinh vào lớp 6 của Trường theo hình thức cộng điểm xét được thực hiện nghiêm túc, đúng kế hoạch với số lượng 163 học sinh trúng tuyển với điểm xét tuyển từ 22,5 trở lên.

Tuy nhiên, theo phụ huynh học sinh ngày 02/08, Trường THCS Lê Lợi bắt đầu tập trung học sinh nhưng lại không niêm yết danh sách học sinh các lớp mà chỉ đọc tên phân lớp trên loa của trường. Lớp 6 được phân thành 5 lớp và số lượng mỗi lớp khoảng 31-32 học sinh. Như vậy, đã có tăng 1 lớp so với dự kiến ban đầu và các học sinh có mặt đều có trong danh sách trúng tuyển.

Không dừng lại ở đó, đến ngày 15/08/2014, học sinh chính thức học buổi đầu tiên thì sĩ số của lớp con họ lên tới hơn 45 học sinh, hỏi ra thì tất cả 5 lớp đều như vậy.

Trong đơn, phụ huynh học sinh viết: “Các cháu mới xuất hiện trong các lớp là những học sinh không trúng tuyển, có điểm xét tuyển rất thấp, có cháu chỉ hơn 10 điểm. Và nguy hiểm hơn các cháu này đã nói với các cháu khác rằng bố mẹ các cháu đã chi tiền để cho các cháu được vào học. Con tôi và một số bạn của cháu rất buồn vì niềm tự hào của các cháu đã bị vùi dập, niềm tin vào nghị lực của bản thân bị một thế lực trong đó có đồng tiền lấn át”.


Công tác tuyển sinh tại Trường THCS Lê Lợi, Hà Đông đang gây nhiều bức xúc cho phụ huynh học sinh.

Người phụ huynh này mong muốn các cơ quan có thẩm quyền kiểm tra ngay sự việc, xử lý nghiêm người vi phạm nhằm chấn chỉnh, làm trong sạch môi trường giáo dục tại Trường THCS Lê Lợi.

Theo xác minh của phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, ngày 21/5/2014, Ban chỉ đạo tuyển sinh năm học 2014-2015 (UBND quận Hà Đông) ban hành Kế hoạch 120/KH-BCĐ ghi rõ chỉ tiêu số lượng tuyển sinh vào lớp 6 của Trường THCS Lê Lợi năm học 2014 – 2015 là: 4 lớp – 160 học sinh. Kế hoạch này do bà Phạm Thị Hòa, Phó chủ tịch UBND quận ký.

Như vậy, việc tự ý tăng lớp, tăng số học sinh đang có nhiều khuất tất tại Trường THCS Lê Lợi.

Phóng viên nhiều lần liên hệ làm việc với Trường THCS Lê Lợi nhưng văn phòng nhà trường thông báo Hiệu trưởng đang đi họp và có cung cấp số điện thoại để liên hệ trực tiếp. Tuy nhiên, phóng viên nhiều lần gọi điện (theo số máy nhà trường cung cấp là: 0912xxx302) cho ông Trần Quốc Anh, Hiệu trưởng Trường THCS Lê Lợi nhưng ông không nghe máy, nhắn tin nội dung làm việc không trả lời.

Báo điện tử Giáo dục Việt Nam sẽ tiếp tục làm việc với cơ quan chức năng để làm rõ sự việc và thông tin đến bạn đọc.


[Giáo dục ] -Máy tính bảng khiến học sinh mất nhiều kỹ năng xã hội

Công trình nghiên cứu cho thấy việc lệ thuộc và thiết bị điện tử khiến học sinh kém nhạy cảm hơn trong giao tiếp xã hội.


Việc không dùng thiết bị điện tử sẽ giúp các em cải thiện kỹ năng giao tiếp xã hội (Ảnh minh họa)

Ngày 25/8, tờ Science World Report của Mỹ cho hay các nhà nghiên cứu ở Đại học California, Los Angeles đã phát hiện ra rằng các học sinh ít sử dụng các thiết bị công nghệ số như máy tính bảng, điện thoại thông minh, tivi có khả năng đọc cảm xúc của con người tốt hơn rất nhiều so với bạn bè có thói quen này.

Ông Patricia Greenfield, giáo sư tâm lý học thuộc Đại học California cho biết: “Hiện có rất nhiều người đang quan tâm đến lợi ích của các thiết bị công nghệ số trong giáo dục mà quên đi cái giá phải trả của nó”.


Ngày càng có nhiều học sinh trở nên lệ thuộc vào các thiết bị điện tử (Ảnh minh họa)

Ông giải thích: “Một trong những cái giá phải trả đó là độ nhạy cảm đối với các tín hiệu cảm xúc, hay khả năng hiểu được cảm xúc của người khác ở học sinh. Việc thay thế giao tiếp xã hội bằng giao tiếp trên màn hình khiến cho các em mất đi các kỹ năng xã hội cần thiết”.

Kết luận này được các nhà nghiên cứu đưa ra sau khi đánh giá hai nhóm học sinh lớp 6 ở trường trung học Nam California. Trong chương trình nghiên cứu, họ mời 51 em học sinh tới sống cùng nhau suốt 5 ngày tại Viện Pali, một khu vực nghiên cứu khoa học gần gũi với tự nhiên của trường đại học. Sau đó, họ mời tiếp 54 em khác cũng tới sống 5 ngày ở viện này.

Trước khi thực hiện chương trình nghiên cứu, các nhà khoa học đánh giá khả năng đọc cảm xúc của các em bằng cách cho các em xem nhiều bức ảnh với các khuôn mặt vui, buồn, giận dữ, sợ hãi khác nhau.

Tại Viện Pali, các học sinh không được phép sử dụng bất cứ thiết bị điện tử nào. Trong hai ngày đầu tiên, các em cảm thấy rất khó thích nghi với chính sách nghiêm ngặt này.

Thay vào việc cắm đầu vào màn hình điện thoại, máy tính bảng, các em được yêu cầu xem những đoạn video các diễn viên đang tương tác với nhau để mô tả cảm xúc của từng nhân vật.


Việc không dùng thiết bị điện tử sẽ giúp các em cải thiện kỹ năng giao tiếp xã hội (Ảnh minh họa)

Trong những đoạn video này có cảnh một học sinh tự tin và hào hứng nộp bài kiểm tra cho giáo viên, trong khi một bạn khác thì lại tỏ vẻ lo lắng. Trong một đoạn video khác, một học sinh tỏ ra buồn bã khi bị các bạn cho ra rìa trong các cuộc trò chuyện.

Sau 5 ngày ở Viện Pali và thực hiện các bài trắc nghiệm trên, các học sinh này đã thể hiện sự tiến bộ rõ rệt trong khả năng đọc cảm xúc của người khác. Các em giờ đây đã có thể nhận biết được nét mặt và các tín hiệu không lời của người đối diện nhanh nhạy và chính xác hơn rất nhiều so với các bạn vẫn thường xuyên sử dụng máy tính bảng, điện thoại.

Nhà nghiên cứu Yalda Uhls, chuyên gia cấp cao tại Trung tâm Truyền thông Số Trẻ em thuộc Đại học California nhận xét: “Các em không thể học được những tín hiệu cảm xúc không lời trên màn hình thiết bị số giống như ngoài đời thực. Nếu các em không luyện tập các giao tiếp mặt đối mặt mỗi ngày, các em có thể mất đi những kỹ năng xã hội vô cùng quan trọng”.

Chương trình nghiên cứu này sẽ được xuất bản trên tạp chí Computers in Human Behavior vào tháng 10 tới đây.


Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

[Giáo dục ] -Không phải để kinh doanh!

Gần 10 năm trước, cố viện sĩ - GS Nguyễn Văn Đạo, Chủ tịch Hội đồng Khoa học và Đào tạo ĐHQG Hà Nội, đã phát biểu: “Phải nhìn thẳng vào sự lạc hậu của nền giáo dục Việt Nam so với thế giới và so với yêu cầu của đất nước để thấy việc đổi mới giáo dục là vấn đề cấp bách…”.

“Giáo dục nước ta đang là một gánh nặng cho cả học sinh, gia đình và xã hội. Hơn bao giờ hết, giờ là lúc cần chấm dứt bệnh thành tích trong quản lý, bệnh gian lận trong thi cử, nạn bằng giả, học giả. Phải lành mạnh hóa môi trường giáo dục” - cố GS Nguyễn Văn Đạo thẳng thắn.

Những lời cảnh báo như vậy đã vang lên nhiều lần nhưng cho đến nay, giáo dục Việt Nam vẫn chưa có thay đổi lớn, thậm chí tiếp tục tụt hậu. PGS-TS Phan Thanh Bình, Giám đốc ĐHQG TP HCM, trong buổi đối thoại giáo dục vừa diễn ra ở TP đã cảnh báo Việt Nam đang nằm trong nhóm 4 nước có nền giáo dục tụt hậu nhất ASEAN.

Những nhận định, dự báo ấy đã trở thành hiện thực qua các sự kiện gần đây, như: Đề án đổi mới chương trình, sách giáo khoa (SGK) ngàn tỉ đồng của Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD-ĐT), vụ 200 triệu đồng mua bán bằng tiến sĩ…

Bức tranh ấy phản ánh càng rõ nét hơn những gì đã diễn ra ở ngành giáo dục TP HCM. Người ta không thể hiểu được vì sao Sở GD-ĐT TP từng cổ xúy cho chương trình tiếng Anh Cambridge rồi lại thay bằng một chương trình khác mà đằng sau đó thấp thoáng bóng dáng lợi nhuận. Dư luận cũng ngạc nhiên với đề xuất của Sở GD-ĐT TP xin làm SGK riêng; rồi đề án SGK điện tử có sử dụng máy tính bảng cho học sinh từ lớp 1 đến lớp 3 với số tiền đem ra “thí nghiệm” lên đến hơn 4.000 tỉ đồng.

SGK điện tử là đề án điển hình làm tăng gánh nặng cho học sinh, gia đình và cả xã hội, có màu sắc kinh doanh, gây tranh luận gay gắt trong dư luận xã hội. Một đề án thiếu thực tiễn lẫn tính khoa học như vậy mà vẫn được đưa ra nghiên cứu, thử nghiệm là điều kỳ lạ. Tuy nhiên, dư luận cũng không mấy khó khăn nhận ra đằng sau đó là lợi nhuận, bất chấp những hệ lụy xã hội. Nếu không bị các công ty chi phối, Sở GD-ĐT TP HCM hoàn toàn có thể viết được SGK điện tử, cùng các loại sách tham khảo khác như là “tài nguyên” của mình, từ đó khuyến khích học sinh sử dụng nó qua máy tính như là công cụ hỗ trợ trong giảng dạy và học tập.

Ai cũng hiểu giáo dục phổ thông của nhà nước không phải là môi trường để kinh doanh. Thế nhưng, giáo dục phổ thông đang chuyển từ “công ích”, “phi lợi nhuận” thành môi trường kinh doanh, để những nhóm lợi ích có cơ hội len lỏi vào môi trường giáo dục.

Những tồn tại hiện nay có nguồn gốc từ sự đổi mới quá chậm chạp của ngành giáo dục. Đơn cử là việc gần 40 năm sau ngày đất nước thống nhất, đến giờ vẫn chưa có một chương trình chuẩn cho môn tiếng Anh, chưa kể các môn học khác.

Giáo dục nước ta vẫn tiếp tục trên đà tụt hậu. Môi trường giáo dục bị lợi nhuận chi phối thì những điều kỳ lạ nảy sinh cũng dễ hiểu. Đó như là những lời cảnh báo tiếp tục được vang lên gay gắt để ngành giáo dục phải sớm đổi mới chính mình.


[Giáo dục ] -Fun pic: 'Nỗi đau' vì ăn vụng trong lớp

Không gì sung sướng hơn bằng trò ăn vụng trong giờ học. Thế nhưng...!






Theo Hoa Học Trò


[Giáo dục ] -Phương án Kỳ thi chung quốc gia: Sát ngày chốt, vẫn quá căng

Chỉ trong 1-2 tuần tới, phương án kỳ thi chung sẽ được công bố, tuy nhiên, đến thời điểm này tranh luận về các phương án vẫn chưa có hồi kết. Thậm chí, còn có cả những ý kiến không tán thành.


Mỗi người nhìn một hướng

Phát biểu tại hội thảo “Về phương án thi tốt nghiệp THPT”, TS Nguyễn Thanh Sơn là một trong số các chuyên gia cho rằng việc tổ chức một kỳ thi chung là không phù hợp. Vì hai kỳ thi có yêu cầu và mục đích khác nhau , nếu gộp vào làm một thì mục đích yêu cầu của từng kỳ thi sẽ giảm đi hoặc bị thay đổi.

Ông Sơn nói: “Hãy cứ giữ hai kỳ thi như hiện nay. Nhưng việc tổ chức chỉ đạo các kỳ thi nên thay đổi. Kỳ thi tốt nghiệp THPT nên được giao cho các địa phương, trực tiếp là các Sở GDĐT, kể cả việc ra đề, chấm thi. Thi 4 môn bình thường, Bộ GDĐT giữ vai trò chỉ đạo và kiểm tra, giám sát. Thi ĐH, CĐ cũng được giao cho các trường ĐH, CĐ tùy theo yêu cầu , nhiệm vụ và chỉ tiêu được Bộ GDĐT giao mà tổ chức thi tuyển.


GS.TS Nguyễn Thị Mỹ Lộc

Đánh giá về các phương án thi theo đề xuất của Bộ GDĐT, GS.TS Nguyễn Thị Mỹ Lộc cho rằng mỗi phương án đều có ưu điểm và tính hợp lý của nó khi được thực hiện đúng từng thời điểm. Tuy nhiên, trong bối cảnh và tình hình giáo dục Việt Nam hiện nay, theo bà Lộc phương án 1 vẫn là hợp lý nhất.

“Phương án thi này đảm bảo được tính kề thừa, phát huy những ưu điểm của việc đổi mới kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2014. Nếu triển khai đây cũng là bước dịch chuyển nhẹ nhàng, giúp cả giáo viên, học sinh và những người làm công tác quản lý giáo dục có thể sãn sàng thích nghi.”, bà Lộc lý giải.

Và theo bà Lộc, về lâu dài cùng với việc chuẩn bị sẵn sàng đội ngũ giáo viên, chương trình, sách giáo khoa, đến một thời điểm chin muồi , tất yếu sẽ theo hướng tích hợp các môn với mục tiêu nâng cao năng lực vận dụng kiến thức. Khi đó, chuyển sang thi theo phương án 2 là thích hợp.

Còn GS Lâm Quang Thiệp, nguyên Vụ trưởng Vụ ĐH, Bộ GDĐT lại cho rằng, phương án 1 là phương án “bảo thủ”, không khoa học, vì vẫn dựa quá nhiều vào tính ngẫu nhiên ngay từ việc lựa chọn môn thi, không bao quát chương trình học. Rất khó cho các trường ĐH lấy kết quả đó để xét tuyển.

Từ đó, ông Thiệp đề xuất nên lựa chọn và tích cực chuẩn bị để thực hiện phương án 2 để khắc phục những hạn chế đó. Tuy nhiên, theo ông Thiệp, phương án 2 vẫn cần điều chỉnh: mọi thí sinh bắt buộc phải thi Toán và Ngữ văn, còn 3 môn sau cho phép chọn 2 hoặc thi cả 3 môn.


Lâm Quang Thiệp, nguyên Vụ trưởng Vụ ĐH, Bộ GDĐT

Ngược lại, nêu lên điểm nổi bật của phương án 2 và 3 là sự tích hợp của nhiều môn trong các bài thi, nhà giáo ưu tú Hàn Liên Hải, Nguyên trưởng phòng giáo dục phổ thông, Sở GDĐT Hà Nội thẳng thắn: “Tôi không dám nói đến sự hay dở của các kiểu tích hợp bài thi này vì chương trình và sách giáo khoa hiện hành chưa hề có. Bất kể sự tích hợp nào đã được hình thành rất rõ hay mới chỉ là ý tưởng của các chuyên gia thì khi chưa có chương trình, sách giáo khoa và chưa đưa vào giảng dạy thì không thể yêu cầu học sinh làm các bài thi kiểu này.”

Theo ông Hải, điều này có thể ví như đem thả thí sinh và giáo viên vào biển cả, phản ảnh một kiểu tư duy phản giáo dục. “Có cảm giác các nhà giáo dục vạch ra phương án này chưa từng là học sinh đi thi hoặc là từ “trên trời rơi xuống”. Tôi cứ ngỡ đây là những phương án thi cho 10 năm sau!”, ông Hải nêu quan điểm.

Cần có đánh giá theo cả quá trình

Tại hội nghị, cũng có một số ý kiến cho rằng, trong cả 3 phương án đều không thấy nhắc tới việc đánh giá cả quá trình học tập của học sinh ngoài điểm thi ở kỳ thi chung.


TS Nguyễn Thị Lan Phương (Viện Khoa học giáo dục VN)

TS Nguyễn Thị Lan Phương (Viện Khoa học giáo dục VN) nói: “Chúng ta chỉ đánh giá năng lực học sinh thông qua điểm thi, vậy nếu như đúng ngày thi các em bị ốm hay vì lý do nào khác không làm được bài thì tương lai cũng bị ảnh hưởng.

Theo bà Phương cần đưa thêm các yếu tố khác vào để đánh giá học sinh. Bởi không thể đánh giá học sinh thông qua mấy buổi thi. “Con người chúng ta ai cũng thế, khi muốn chứng minh năng lực của mình thì cần một quá trình chứ không chỉ trong một vài thời điểm”, bà Phương lấy dẫn chứng.

Nếu chỉ điểm thi không lại tăng áp lực cho học sinh nếu chúng ta không cho thêm các kết quả đánh giá quá trình của học sinh vào 3 phương án thì chưa thể nói rắng đánh giá khách quan, tin cậy.

Đánh giá về 3 phương án mà Bộ GDĐT đưa ra, GS. TS Phạm Tất Dong, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội khuyến học VN cũng cho rằng 3 phương án mà Bộ GDĐT đưa ra chưa dựa trên cơ sở tâm lí giáo dục, chưa đưa ra cơ sở khoa học đánh giá đây là những phương án hay nhất.

“Nên tìm ra những phương án nào mà để người dân hài lòng nhất. mà phải lấy sự đồng thuận của dân làm trọng. Không thể bấy bất chấp nguyện vọng của dân. Dân khó khăn mà lại làm cho dân khó khăn hơn thì không được”.

Theo ông Dong, nếu chỉ bàn đổi mới thi cử thế nào có lợi cho công tác quản lý là không được, phải lấy quyền lợi của học sinh là chính.

Thanh Hùng


Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

[Giáo dục ] -Mùa khai giảng và mùi tiền

Thực ra "mùi tiền” - nạn lạm thu đầu năm học mới đã được nhắc tới rất nhiều trong thời gian qua. Tuy nhiên với nhiều bậc phụ huynh câu chuyện này chưa bao giờ hết nóng. Ở Hà Nội dịp này năm ngoái, câu chuyện trường tiểu học Văn Bình (Thường Tín) ép học sinh phải may bộ đồng phục với giá gần 700.000 đồng, cỡ "1 tạ thóc”, gây bức xúc lớn. Ai cũng thấy việc may đồng phục đắt tiền không cần thiết, nhất là tại vùng thuần nông, nhiều nhà không biết xoay xở ra sao.


Ngay sau đó, vụ này bị Sở GD&ĐT Hà Nội tuýt còi. Bộ GD&ĐT sau khai giảng cũng đã ra văn bản chỉ đạo các trường phải tạo điều kiện thuận lợi cho gia đình học sinh tự mua sắm đồng phục của học sinh theo mẫu của nhà trường. Tuyệt đối không tự ý thay đổi mẫu đồng phục, nếu có thay đổi cần được sự đồng thuận của phụ huynh, không bắt buộc học sinh phải may đồng phục mới đầu năm học.…
Và mới đây, câu chuyện gây tranh cãi về Đề án thí điểm SGK điện tử của Sở GD&ĐT TPHCM với 4000 tỷ đồng đề xuất cho các học sinh lớp 1,2,3 sử dụng máy tính bảng... có thể xem là dịp để nhận chân rõ hơn về "mùi tiền” trong những động thái của ngành GD nhiều nơi trước ngày khai giảng.
Năm ngoái ở Hà Nội có "mùi đồng phục” thì năm nay là "mùi bảo hiểm”. Năm ngoái dư luận băn khoăn liệu có sự ăn chia trong hợp đồng may đồng phục của các trường với doanh nghiệp không, thì nghi ngờ năm nay là có không, sự bắt tay của Sở GD&ĐT với các doanh nghiệp bảo hiểm? Phòng Công tác học sinh sinh viên của Sở này có văn bản hẳn hoi, gửi các phòng GD&ĐT quận, huyện, thị xã và các đơn vị trực thuộc, "định hướng” rõ: "Chỉ nên tham gia bảo hiểm với các công ty có uy tín, đủ điều kiện hoạt động và có hướng dẫn đã được Sở ký triển khai trong năm học 2014-2015”.
Vấn đề định hướng chi tiền kiểu này vẫn thường bị xem là "nhạy cảm”. Quyền chủ động lựa chọn công ty để mua bảo hiểm tự nguyện là quyền học sinh và gia đình các em. Không thể là quyền của Sở đã ký triển khai. Cũng may, lãnh đạo Sở sớm nhìn ra văn bản "định hướng” nói trên dù không vụ lợi cũng dễ gây hiểu lầm nên đã nói lại cho rõ. Ban lãnh đạo Sở GD&ĐT Hà Nội nếu cân nhắc kỹ chắc chắn không thể cho cấp dưới ban hành văn bản này .
Nhưng cách thức xử lý những trường hợp gây "hiểu lầm” như vậy, trong ngành GD nói chung, lại rất đáng thất vọng. Hầu như người trực tiếp gián tiếp vi phạm vẫn tiếp tục công tác như chưa hề có chuyện gì xảy ra, nên khó hy vọng những sai lầm liên quan tới "mùi tiền” không lặp lại.
Những tiền lệ xấu này góp phần dung túng cho nạn lạm thu đầu năm có thể hoành hành, bởi nếu có phát hiện thì nhà trường cũng chỉ bị "nhắc nhở”, thậm chí "rút kinh nghiệm” là xong. Trong khi đó phụ huynh nói chung đều phải oằn lưng đóng học phí và các khoản phí khác cho con em đầu năm học mới, không phải ai cũng dám thắc mắc, tố cáo lạm thu.
Một đồng nghiệp vừa cho biết chị vừa đóng hai khoản tiền học cho con dịp này, hai cháu đều họ ngoài công lập, cả thảy gần 18 triệu đồng. Cháu lớp 6 đóng 12 triệu 700 ngàn, gồm 3 khoản: học phí tháng 8 và 9 (4 triệu rưỡi/ tháng), tiền xây dựng trường đầu năm và đồng phục. Cháu nhỏ 4 tuổi đóng 5 triệu 30 ngàn, gồm học phí tháng 8 là 2 triệu 800 ngàn, còn lại là tiền xây dựng trường đầu năm và học phẩm tháng 8.
Nhìn rộng ra, cha mẹ nào cũng vất vả gói ghém để lo cho con em mình đâu chỉ mùa khai giảng. Môi trường giáo dục lành mạnh không vẩn đục mùi tiền trong quan hệ giữa các thành viên là một yêu cầu, hơn thế, còn là một thước đo để người dân và giới truyền thông ghi nhận GD&ĐT có thực đổi mới.
Cần nghiêm khắc để những người làm quản lý giáo dục, ở thứ bậc nào đi nữa, thấy rằng nếu họ cho ban hành những văn bản gây "hiểu lầm”, đề xuất những đề án hàng nghìn tỷ đồng, nếu có dấu hiệu vi phạm pháp luật bị phát hiện có thể ra tòa, chứ không thể đơn thuần "đóng cửa bảo nhau” hay "được ăn cả ngã về không” như thói thường lâu nay.
Thanh Như

[Giáo dục ] -15 phương pháp giúp bạn “tốc ký” hiệu quả

Tốc ký sẽ giúp bạn tiếp thu kiến thức dễ dàng hơn từ những bài giảng quá dài dòng. Nhưng nhiều bạn vẫn còn gặp rất nhiều khó khăn trong việc ghi chép thế nào là hiệu quả.


Để nâng cấp khả năng viết tốc ký, bạn hãy tham khảo những lời khuyên sau đây. 1. Xem trước bài học và thử đoán trước xem giáo viên sẽ giảng về những vấn đề gì trong lớp học. 2. Thiết kỉ luật cho bản thân. Đi học đầy đủ, nếu bạn bỏ một buổi học thì bạn có thể tự cho phép mình nghỉ những buổi học tiếp theo. Và tất nhiên là bạn sẽ không thể ghi chép bài nếu không đến lớp. 3. Phân loại và sắp xếp ghi chép. Bạn hãy chọn những loại vở ghi chép phù hợp nhất, giúp bạn phân chia và dễ dàng tìm kiếm lại kiến thức nếu vô tình quên đi. 4. Phân chia trật tự các bài ghi chép một cách ngăn nắp và rõ ràng. Hãy nắm trong lòng bàn tay cấu trúc của những bài đã ghi trong vở của bạn. 5. Nếu có thể, hãy chỉ ghi trên một mặt giấy để sắp xếp các loại ghi chép dễ dàng hơn. Vì việc viết trên cả hai mặt giấy thì những ghi chép ở mặt kia thường dễ bị bỏ quên. 6. Luôn chuẩn bị đầy đủ và dự phòng những dụng cụ ghi chép: bút, bút chì, mực, bút dạ đánh dấu… 7. Đừng cố ghi lại mọi lời giảng của giáo viên mà hãy tư duy để ghi những điều quan trọng nhất. Luôn sáng tạo chứ đừng biến mình thành một cái máy. 8. Đừng cố rượt đuổi theo thông tin. Nếu bạn theo không kịp một dữ kiện nào đó thì hãy cứ bỏ qua để đảm bảo cho các dữ kiện sau. Sau đó bạn có thể hỏi lại thầy cô và bạn bè để bổ sung ngay vào những chỗ còn thiếu.

9. Luôn để những khoảng trống để có thể bổ sung khi cần thiết. 10. Nếu có thể hãy chuẩn bị cho mình những thiết bị ghi âm lại bài giảng. Tất nhiên, chỉ dùng bài ghi âm cho mục tiêu tích cực. 11. Dùng các ký hiệu để ghi bài nhanh hơn. 12. Ghi chép những ví dụ khi cần thiết. 13. Đừng bỏ qua 5 - 10 phút cuối giờ. Vì đây là lúc giảng viên dặn dò những điều then chốt. 14. Nếu có thể, bạn hãy dành khoảng 10 phút sau tiết học để xem xét lại những ghi chép. Lúc này bạn có thể thay đổi, sắp xếp lại, thêm bớt, tóm tắt hay làm rõ những gì chưa hiểu. 15. Hãy chia sẻ những ghi chép với bạn cùng lớp, bởi chia sẽ tạo nên sức mạnh.

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

[Giáo dục ] -Đề án Máy tính bảng thay thế SGK cho học sinh tiểu học: Quá phi lý?

Mấy hôm nay trên các trang báo, trang mạng đều bàn tán xôn xao về đề án đổi mới cơ bản và toàn diện giáo dục tiểu học từ lớp 1 đến lớp 3 giai đoạn 2014-2015. Theo đó, học sinh sẽ được học bằng sách giáo khoa điện tử thay vì học bằng SGK như hiện nay. Nghĩa là mỗi em sẽ học trên máy tính bảng. Con số những ý kiến trái chiều trên khắp các diễn đàn mạng đã lên đến hàng ngàn.


Trên diễn đàn mạng xã hội Vitalk, một thành viên mang tên Đức Hùng đăng tải một bài viết chia sẻ quan điểm về vấn đề này. Theo thành viên này, thì "đề án này quá hoang phí và phi thực tiễn. Khi đọc về đề án này chưa cần suy nghĩ sâu xa thì ai cũng nhận ra những vấn đề vô lý sau:

- Thứ nhất SGK là dụng cụ dạy học không thể thiếu được dù ở bất cứ nước nào. Ở các nước tiên tiến trẻ em vẫn học bằng SGK, máy tính điện tử chỉ là dụng cụ hỗ trợ. Hơn nữa, văn hóa đọc báo, sách giấy cũng nên khuyến khích chứ không phải là mọi thứ đều qua internet.

- Thứ 2 trẻ em tiểu học, mắt lúc này rất dễ bị các bệnh liên quan đến mắt như cận thị, viễn thị, khúc xạ... Tại sao Bộ Y tế thì luôn nhắc nhở các ông bố bà mẹ không nên để con trẻ tiếp xúc quá lâu với máy tính thì ở ta Bộ Giáo dục lại đi khuyến khích con em mình dán mắt vào màn hình suốt nhiều tiếng trong ngày?

- Tiếp xúc với máy tính nhiều không chỉ ảnh hưởng về sức khỏe của trẻ mà sẽ kéo theo những hệ lụy khác như trẻ ham chơi game, vào thế giới ảo... Thực tế đã có rất nhiều ông bố bà mẹ đau đầu vì con nghiện máy tính, smartphone.

- Trẻ tiếp xúc với máy tính nhiều sẽ trở nên ù lì và ngại vận động

- Hơn nữa với khả năng kinh tế của nước ta nói chung và các hộ gia đình có con em đi hoc nói riêng việc sắm cho mỗi học sinh một chiếc máy tính bảng là không hề đơn giản.

- Học sinh cấp 1 đi học SGK còn mất không biết bao nhiêu quyển liệu máy tính bảng có rẻ tiền để mua lại? Mình người lớn mà đi ra đường cái điện thoại cùi bắp cướp cũng giật trắng trợn huống gì học sinh ôm máy tính bảng đi học. Liệu của có đi thay người hay không? Ai sẽ chịu trách nhiệm về tài sản cũng như sự an toàn cho trẻ?

- Khi đang học bài máy bị hư thì lại đi kêu thợ đến sửa chăng?

- Bộ cần nhìn nhận rằng giáo dục của nước ta cần những đóng góp, những cải tiến để trẻ tiếp thu nhanh, năng động hơn, thực tế hơn là đúng nhưng phương pháp thực hiện thì cần phải xem lại.

Vấn đề có lẽ là nằm ở cách truyền đạt, phương pháp dạy cho học sinh thế nào. Dạy những gì chứ ko phải cứ công nghệ mới là cải cách!".

Bài viết này ngay sau khi được đăng tải đã nhận được sự quan tâm của hàng trăm người xem. Đa số đều đồng tình với ý kiến của bạn "Đức Hùng".

Thành viên mang tên Thỏa Xuân Hoàng cho rằng "Dân ăn chưa đủ huống hồ chi công nghệ ngồi không nghĩ việc không tưởng".

Thành viên "Trang chóe" nêu ý kiến: "Đồng ý với bác. Người lớn mình dùng máy tính nhiều khi cầm lại bút cũng nguệch ngoạc huống gì mới lớp 1 mà đã dùng máy tính bảng".

Cũng đồng tình với quan điểm này, thành viên có nick nam "Mẹ Bi" cho rằng: "Chúng tôi đâu có giàu để mua máy tính cho con khi mà nó mới 6 tuổi đã đeo cái mắt kính dày cộp rồi. Học trên giấy chưa thấy đâu, giáo cụ trực quan là được, cần thiết thì giáo viên có màn hình máy chiếu là được rồi. Có nhất thiết lãng phí tiền thế không hay là do bên bán máy tính lại đang muốn bán được hàng đây nhỉ?".

Và bạn "Hồng Phúc" thẳng thắn: "Thật kinh hoàng. Học sinh tiểu học đi học người ta vẫn tưởng chúng đang đi bộ đội phải vác ba lô to đùng, nào toàn diện nào đạo đức... Nhìn lại trò ngày càng tệ, đạo đức thì chẳng ra gì, đã vậy còn xa rời cái nguyên lý thực hành. Thử xem như thế có đạt được hiệu quả với những gì đang mang với một tính toán khoa học trên trời. Nhưng cũng thầm mong gia đình nào cũng trở thành tỉ phú để mua máy bảng cho cả nhà dùng để góp phần cộng hưởng nhà trường-gia đình".


[Giáo dục ] -Tiền Giang: Thi tuyển chức danh hiệu trưởng

Sở GDĐT vừa thông báo thi tuyển (thí điểm) chức danh hiệu trưởng tại Trường THPT Thiên Hộ Dương, huyện Cái Bè.

Đối tượng tham gia là CBCCVC đang công tác tại các cơ quan thuộc ngành giáo dục, có trình độ chuyên môn phù hợp, được quy hoạch chức danh hiệu trưởng các trường THPT v.v..., đặc biệt phải có kinh nghiệm, đã từng dạy cấp THPT ít nhất 5 năm (hoặc 4 năm đối với xã vùng sâu, vùng đặc biệt khó khăn), có đủ tuổi để bổ nhiệm 2 nhiệm kỳ hoặc ít nhất hơn 1 nhiệm kỳ... Được biết, ứng viên dự tuyển phải xây dựng đề án theo “đề bài” hội đồng tuyển dụng đưa ra, sau đó thuyết trình và trả lời ý kiến chất vấn của hội đồng về đề án của mình.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

[Giáo dục ] -Mẹ Việt ở Tây kể chuyện con đi học mẫu giáo

Con đi học quả là một cuộc hành trình đầy những điều bất ngờ, ngọt ngào và thú vị của tất cả các bà mẹ trên thế giới.

Ý – “Chú gà mái đẻ trứng trong sân trường”

Khi mới sang Ý, mình gửi con ở một trường mẫu giáo tư. Đây là một ngôi trường tuyệt đẹp! Trường có một khu vườn rộng có ngựa Pony cho các bé cưỡi, nuôi gà thả tự do trong sân vườn trường và hàng ngày các bé được đi nhặt trứng gà đẻ, trường còn có chuồng dê, cừu, thỏ… Hàng ngày các bé được mang thức ăn đến cho các bạn cừu, dê, thỏ ăn, có khu vườn cho các bé tự trồng rau, cà rốt, dâu tây... Đến mùa các bé sẽ tự làm những người nông dân thu hoạch những sản phẩm của mình.




Phụ huynh ở trường rất thân thiện, vì mình mới đến nên các phụ huynh khác đã chủ động làm quen với mình và giữ liên lạc với mình thường xuyên. Họ thường xuyên mời mình đưa con đến dự các buổi sinh nhật, hay rủ đi picnic hoặc xem phim cuối tuần. Lớp con gái mình có 16 bạn thì các bố mẹ quen biết nhau hết qua những buổi sinh nhật, picnic tập thể. Mối quan hệ ấy vẫn duy trì tốt đẹp cho đến bây giờ khi các bạn đã vào lớp 2 và chia tay mỗi bạn một nơi nhưng thỉnh thoảng các bố mẹ vẫn liên lạc và hẹn nhau để các bạn trẻ có thể gặp lại và chơi đùa với nhau.

(Chia sẻ của Mẹ Mỹ Hạnh, Olbia, Italy)

Đức – “Đừng khóc ở trường nhé”

Ở Đức có các “playgroup” nhận trẻ từ 1 đến 3 tuổi, khi bắt đầu đi học, các bạn đều đi dần từng bước, đầu tiên là thăm quan và làm quen với cô giáo cùng mẹ, xong đi học dần dần, từ 30 phút đến một tiếng. Bạn nhà mình là một “ca khó” vì bạn không sử dụng tiếng Đức, cũng không biết tiếng Anh nên khi đi học bạn cảm thấy rất lạc lõng vì không thể giao tiếp với cô giáo. Tháng đầu tiên, bạn khóc quá trời, mà cứ khóc nhiều quá là cô giáo cho đi về vì cô giáo ở trường này quan niệm trường học là nơi vui vẻ, không phải là chỗ để khóc lóc. Nếu trẻ khóc như thế có nghĩa là trẻ không sẵn sàng, không nên hối thúc con. Tất nhiên, không phải nhà trẻ nào ở Đức cũng quan niệm như vậy.

Mẫu giáo ở Đức, những trường do hội cha mẹ quản lý có một điều rất hay là bố mẹ và nhà trường liên hệ chặt chẽ với nhau, bố mẹ phải lao động đóng góp với nhà trường. Nhà trường có một danh sách các công việc từ dọn dẹp lau bếp, hút bụi phòng chơi, dọn vườn, giặt giũ đồ đạc, vệ sinh đồ chơi, tùy theo tính chất và số giờ con đi học mà bố mẹ phải lao động cho trường. Nhờ những buổi vào trường lao động cùng bố mẹ cuối tuần, rồi thỉnh thoảng bạn được mang đồ chơi đến lớp mà bạn nhà mình dần quen hơn, vui vẻ hơn với trường lớp.

(Chia sẻ của mẹ K.M.Nguyen, Aachen, Đức)

Mỹ - “Cả trường đều biết tên con từ ngày đầu tiên đi học”

Ở Mỹ, việc tiếp cận với cô hiệu trưởng rất dễ dàng vì phòng hiệu trưởng bao giờ cũng ở ngay cạnh cửa ra vào, nên nếu có ý kiến gì, phụ huynh có thể gặp gỡ và đóng góp ý kiến trực tiếp. Ngoài ra trường hay tổ chức các sự kiện nhỏ cho cả gia đình học sinh như đi xem phim, ăn kem, bữa tối tri ân phụ huynh học sinh, ngày của mẹ, của bố, của ông bà… để kết nối phụ huynh học sinh với nhau.




Điều thích thú nhất khi mình đưa con đi học ngày đầu tiên là tất cả các cô ở trường (từ hiệu trưởng, cô lễ tân, cô giáo ở lớp, các cô giáo lớp khác đến cô phục vụ ăn) đều biết mặt và chào đúng tên con. Và sau này đến khi con đi học qua cả 5 trường thì trường nào cũng vậy, tất cả giáo viên, nhân viên trong trường đều biết chính xác trẻ là ai. Điều này khiến mình rất yên tâm khi gửi con đến trường.

Các cô giáo khi nhận xét về con đặc biệt không bao giờ so sánh với các bạn khác. Không bao giờ chê bai con dù có những việc con làm chưa tốt, mà chỉ mô tả sự việc và cố gắng giúp con khắc phục. Ví dụ như khi con mình mới chuyển sang ngôi trường thứ 5, sau 3 hôm đi học cô giáo nói chuyện thêm vào cuối ngày khi mình đón con, cô bảo: “Karl vẫn chưa biết cách chia sẻ đồ chơi với bạn, khi Karl đang chơi, có bạn tới gần là Karl hay cáu. Có vẻ như khi Karl chơi đồ mà mình thích thì tập trung cao độ và nếu có bạn khác tới cắt ngang thì Karl hay mất bình tĩnh.

Nhưng bạn cứ yên tâm, vì điều này với một đứa trẻ 3 tuổi là hoàn toàn bình thường, tôi đang dạy Karl cách cư xử với các bạn khi cảm thấy bị làm phiền, là hãy ra hiệu bằng tay và nói: Không, cám ơn bạn, bạn làm ơn dừng lại (nguyên văn là: No thanks, stop please!)”. Mình thấy xúc động lắm, vì thấy cô giáo chịu khó quan sát, tìm hiểu con trước khi nhận xét về con, và luôn đưa ra cách giải quyết tích cực. Và thực sự điều này có tác dụng lâu dài, vì với em gái ở nhà, khi anh lớn thấy bị làm phiền cũng làm y như vậy với em.

(Chia sẻ của mẹ Trang Dương, Chicago, bang Illinois, Mỹ)

Úc – “Mỗi em bé có một cuốn nhật ký ở trường”

Việc lựa chọn trường ở Úc tùy thuộc vào độ tuổi của bé, với các bé dưới 2 tuổi thì sẽ phải lựa chọn dựa trên tiêu chí trường nào còn chỗ trống, với các bé lớn hơn hoặc khi có nhiều trường có chỗ trống có thể quan tâm đến vị trí của trường học (có gần nhà/chỗ làm của bố mẹ không), giá học phí, cơ sở vật chất và thầy cô giáo (phương pháp dạy học không phải là yếu tố quan trọng để lựa chọn một trường học). Khi đi học, cả bố mẹ và các cô đều không “lừa” bé, mà có thời gian cho bé chuẩn bị. Thời gian để chuẩn bị cho bé chính thức vào lớp là khoảng 1 tuần. Trong 1 tuần đầu, người nhà sẽ cùng đi học với bé, giúp bé quen với môi trường, bạn bè, thầy cô, sau đó để bé ở lại nhà trẻ, thời gian tăng dần qua mỗi ngày. Hết tuần khởi động bé mới chính thức đi học.

Trường của con trai mình thường 1 tháng 1 lần có tổ chức các sự kiện như BBQ, họp phụ huynh, làm từ thiện, cho các bé đi tham quan và mời bố mẹ tham gia cùng, sinh nhật của trường, lễ Noel... Có lần nhà trường tổ chức đồ ăn cho phụ huynh, có lần mỗi phụ huynh sẽ mang đến đóng góp. Đấy cũng là thời gian để các phụ huynh có thể làm quen với nhau và tăng cường giao lưu với nhau.

Trong lớp thường có treo ảnh của các con và ngày sinh nhật. Ở ngày sinh nhật nhà bếp sẽ đặc biệt làm cho các con 1 cái bánh và mời phụ huynh đến tổ chức sinh nhật cùng các con. Ngoài ra, mỗi con sẽ có một cuốn nhật ký to để ghi lại một số thời điểm, hình ảnh đáng nhớ của con trong năm học, cuối năm cuốn nhật ký sẽ được chuyển đến bố mẹ hoặc khi nào con chuyển trường sẽ được nhận cuốn sổ đó. Ngoài ra, mỗi ngày các cô đều ghi nhật ký các hoạt động vui chơi của con, bố mẹ đến đón con có thể đọc xem hôm nay con đã chơi gì và vui như thế nào.

(Chia sẻ của mẹ Ốc Hương, Sydney, Úc)

[Giáo dục ] -Trường ngoại thành TPHCM: Trên 50 học sinh/lớp

Mặc dù không nằm trong quận trung tâm, không phải "trường điểm" nhưng nhiều trường tiểu học của TPHCM vẫn đang phải gồng mình vì quá tải.


Học sinh Trường Tiểu học Bình Triệu. Ảnh: Huyền Anh

Trường tiểu học Bình Triệu (quận Thủ Đức) năm học này tiếp nhận hơn 600 học sinh vào lớp 1, tăng số phòng học khối 1 lên 12 lớp. Cô Hàn Thị Thuận, Hiệu trưởng nhà trường cho biết, mặc dù trường có 40 lớp học, nhiều hơn so với các trường khác trên địa bàn khoảng 10 lớp nhưng để giải quyết cho hơn 600 học sinh lớp 1 có thể đi học đủ 2 buổi/ngày là điều không thể.

Trường chỉ có thể cố gắng duy trì học 2 buổi cho 5 lớp 1, ưu tiên những học sinh có hộ khẩu tại phường Hiệp Bình Chánh từ năm 2006 trở về trước và một số con em giáo viên… Cùng với đó, phụ huynh cũng phải chấp nhận sĩ số mỗi lớp trung bình từ 48 – 50 em thay vì 35 học sinh/lớp theo chuẩn.

Trường Tiểu học An Hội (quận Gò Vấp) cũng nổi tiếng là trường đông học sinh. Năm học này Trường An Hội tiếp nhận 1.035 em vào lớp 1, tương đương với 23 lớp học, tăng 1 lớp so với năm trước. Sĩ số mỗi lớp cũng nằm ở mức 45-50 em. Trường An Hội là trường thuộc địa bàn có dân nhập cư đông, chiếm khoảng 40%.

Cảnh ngộ mỗi năm trường lớp càng chật chội hơn cũng xảy ra tại các quận vùng ven, huyện ngoại thành như: Q.8, 12, huyện Hóc Môn, Bình Chánh... Theo ông Nguyễn Trí Dũng, Trưởng phòng GDĐT huyện Bình Chánh, chỉ tính riêng các xã, cụ thể là Vĩnh Lộc A dân số lên đến hơn 80.000 hộ. Con số này đông gấp nhiều lần các khu vực khác, trong số đó dân nhập cư khá đông bởi xung quanh khu công nghiệp được xây dựng nhiều. Vì thế các trường như Tiểu học Vĩnh Lộc A, 1, 2 thường trong tình trạng quá tải...

Tại quận Bình Tân năm nay có hơn 8.000 học sinh vào lớp 1, trong đó có 2 phường đông học sinh nhất là Bình Hưng Hòa A và Bình Trị Đông. Điều này khiến sĩ số học sinh của nhiều trường luôn ở mức trên 50 em/lớp, như Trường Tiểu học Phù Đổng (55 HS/lớp), Trường Tiểu học Bình Long (56 HS/lớp), Trường Tiểu học Bình Trị 2 (53 HS/lớp)…

Một trong những giải pháp mà các trường “đông con” thực hiện để tháo gỡ khó khăn đó là tìm cách gửi bớt số lượng học sinh sang cơ sở khác học tập, hoặc giảm triệt để lớp bán trú, tăng lớp 1 buổi. Năm học 2013 – 2014, Trường Tiểu học An Hội phải gửi 10 lớp 1 sang học nhờ tại cơ sở Trường THCS Tân Sơn.

Dự kiến năm nay trường tiếp tục gửi nhờ 10 lớp 1 để giảm bớt số lượng. Tuy nhiên con số này vẫn không thấm vào đâu vì thế trường vẫn phải thực hiện nhiều lớp 1 buổi. Số lớp bán trú vẫn chỉ khoảng hơn chục lớp, ưu tiên cho con em bộ đội, công an, giáo viên… như mọi năm.

Theo báo cáo của các quận, huyện, năm học 2014 - 2015 xảy ra tình trạng nơi thiếu, nơi thừa chỗ học. Đơn cử là sẽ có 350 học sinh lớp 6 của phường Tân Thới Nhất (quận 12) chuyển qua 10 phòng học tạm trên địa bàn phường khác. Trong khi đó, nhiều trường lại chưa sử dụng hết công suất phòng học như THCS Lê Văn Hưu (xã Phú Xuân) và THCS Hai Bà Trưng (xã Long Thới) của huyện Nhà Bè do không có học sinh.


[Giáo dục ] -Quy trình ngược trong giáo dục

TT - Vì sao dư luận nghi ngờ tính trong sáng của các đề án giáo dục?

Cách đây bốn năm, bạn tôi, một hiệu trưởng trong diện “nguồn” của chương trình bồi dưỡng 30.000 hiệu trưởng do Singapore tài trợ cho giáo dục Việt Nam. Những hiệu trưởng “nguồn” được đưa sang Singapore học, sau đó trở về truyền lại các kiến thức, những điều mắt thấy tai nghe về nền giáo dục hiện đại nhất trong khu vực Đông Nam Á cho các đồng nghiệp khác.

Hồi ấy, chúng tôi đã nghe người bạn hiệu trưởng “nguồn” ấy kể nhiều về chương trình thử nghiệm đưa máy tính bảng vào trường học ở đảo quốc sư tử.

Theo đó, thứ nhất, việc thử nghiệm của Singapore chỉ dành cho học sinh cấp II. Việc này mọi người có thể dễ dàng tìm thấy trên mạng, về một bài viết dịch từ báo Straits Times hồi tháng 1-2011 mang tên “Máy tính bảng đang hot ở các trường học Singapore”. Tuy chỉ là thử nghiệm nhưng Singapore cũng không dám “đụng” tới đối tượng học sinh cấp I vì nhiều cảnh báo của các chuyên gia giáo dục, y tế khi cho rằng lứa tuổi này hoàn toàn không phù hợp.

Thứ hai, chiếc máy tính bảng trong trường học ở Singapore chẳng có tham vọng lớn như cái cách mà Việt Nam đang mong muốn ôm đồm, qua đề án “Sách giáo khoa điện tử và máy tính bảng cho học sinh tiểu học lớp 1, 2, 3”. Cụ thể là chiếc máy tính bảng trang bị cho học sinh Singapore chỉ là để thay thế cho những chiếc máy vi tính bình thường. Ví dụ mỗi tuần các em có 30 tiết học, trong đó có năm tiết học trên máy vi tính - được thay bằng máy tính bảng, thế thôi.

Tuy nhiên, điều đáng nói hơn cả là quy trình khai sinh một đề án đổi mới giáo dục. Ở Singapore hay những quốc gia có nền giáo dục tiên tiến khác, quy trình cho một đề án giáo dục ra đời sẽ diễn ra theo trình tự như sau: khởi đầu từ sáng kiến của các nhà quản lý giáo dục - viết dự thảo đề án - tổ chức hội thảo, lấy ý kiến các chuyên gia, giáo viên, phụ huynh góp ý cho dự thảo - hoàn tất đề án - tổ chức đấu thầu, nếu đề án liên quan đến mua sắm, trang cấp thiết bị.

Trong khi đó, ở Việt Nam ta thì bao giờ cũng thấy một công ty nào đấy sát cánh với ngành giáo dục ngay từ khi đề án manh nha. Từ chuyện bảng tương tác, các chương trình dạy tiếng Anh và bây giờ là “Sách giáo khoa điện tử và máy tính bảng cho học sinh tiểu học lớp 1, 2, 3”, tất cả đều như thế cả.

Hãy thử đặt giả thiết: Nếu đề án được thông qua thì ai sẽ là nhà cung cấp các thiết bị? Qua những đề án đã được tiến hành như bảng tương tác, các chương trình dạy tiếng Anh đều thấy rằng chính các công ty sát cánh cùng ngành giáo dục ngay từ đầu chính là đối tác bao thầu thực hiện chương trình. Như vậy liệu có đảm bảo minh bạch không? Liệu những công ty này có phải là nhà cung cấp trang thiết bị tốt nhất, rẻ nhất hay không?

Chính quy trình ngược - để các công ty sát cánh ngay từ đầu - trong hàng loạt đề án của giáo dục đã khiến dư luận đâm ra nghi ngờ về tính trong sáng của các đề án. Và một khi người ta đã nghi ngờ, khi các cuộc hội thảo góp ý cho đề án dù diễn ra trong các cơ sở của giáo dục, nhưng đều do các công ty đứng ra tổ chức thì đề án khó thuyết phục, trầy trật là điều dễ hiểu.

GIÁNG HƯƠNG